một mình trong thành phố

Tôi đã ở thành phố này nửa năm mà vẫn chưa hoàn toàn nắm bắt được nó. Đôi khi, tôi vẫn đi lạc như một kẻ du hành ngơ ngác, dẫu nơi này chẳng hề rộng lớn. Thậm chí tôi vẫn chưa đi phà sang bờ “bên kia”, nghĩa là những hòn đảo phía xa…

wandering shadow

có những khi tôi như chiếc bóng mờ lang thang trên phố, không cảm nhận được chính mình sometimes I’m like a thin shadow wandering in the streets, unable to feel its own being    

Wellington

Bạn bè hỏi mình, “Sống ở đó thế nào?” Thật khó nói.  Mình không thể nói là mình rất thích sống ở đây, cũng không thể nói là mình ghét nơi này. Để so sánh thì, sống ở đây tốt hơn sống ở Hà Nội gấp 30 lần (con người tốt hơn 20 lần, chất…

những khu vườn

Chiều thứ Sáu. Trong công viên Hama Rikyu. Công viên không quá ấn tượng. Không phải vì vườn cây không đẹp, mà chủ yếu là vì sự dày đặc của những tòa nhà cao tầng bao quanh bên ngoài, làm hỏng cả quang cảnh tĩnh mịch, thanh tao của vườn tược. Tuy thế, trong công…

Cha cõng con

“Cha cõng con” không phải là một bộ phim xuất sắc, nhưng nó có những điểm “được” mà 90% phim Việt Nam không có. Và những cái được ấy làm nên một bộ phim đáng xem. Nội dung phim cực kỳ đơn giản: một người đàn ông góa vợ nuôi con một mình, sống ở…

No title

Có lẽ người ta biết mình đã đổi khác và lớn lên là khi xem lại một bộ phim cũ. Một bộ phim mà lần đầu xem, cảm xúc hoàn toàn không “tới”, thậm chí không hề có một ấn tượng sâu đậm nào. Vậy mà vì sao đó, tình cờ hay cố ý, ta…

Chuyện dọc đường

Một trong những điều khiến mình suy nghĩ trong những năm đi du lịch “bụi” chính là cuộc gặp gỡ với những con người cô độc mà mình tình cờ quen biết trên thế giới này. Bây giờ mình đã khác, con người mình trở nên khép kín hơn (có những khi đi một mình…