Về London (sau một năm)

Một hôm tôi nói chuyện với cô bạn cùng đi học ở London. Cô nói là không thể mê được người Anh “chảnh chọe”, và cô cũng không thấy họ có gì hài hước, thông minh như truyền thông mô tả (tôi đồng ý, và sẽ đề cập đến chuyện này trong một bài riêng…

Rời khỏi chốn an toàn của bạn

  Một hôm mình vào ngân hàng có việc. Lúc vào văn phòng của một anh nhân viên này để đăng ký dịch vụ, anh và mình có trao đổi vài ba câu. Nhìn vào giấy tờ của mình, thấy mình là người Việt Nam, anh bèn nói, tôi từng đến Châu Á nhiều lần,…

Untitled

London đẹp như vậy, sao vẫn phải rời xa? Một lần, tôi đi chơi với bạn trai thân người Anh, anh chàng lịch thiệp nhất quả địa cầu. Cậu ướm hỏi, “không biết cuối cùng cô sẽ định cư ở nơi nào nhỉ”, sau khi nghe tôi kể về những miền đất tuyệt vời tôi…

Đẹp như Istanbul

  Trước khi đến Istanbul, vì công việc bận rộn nên tôi không có nhiều thời gian tìm hiểu thấu đáo về lịch sử, văn hóa của thành phố. Bởi lẽ đó, Istanbul hiện lên trong mắt tôi xinh đẹp, thơ mộng nhưng xa lạ vô cùng. Tôi chỉ là một người ngoại quốc tha…

Sống trong im lặng

Hôm qua, khi tôi nói chuyện về Istanbul với người bạn, tôi đã khen Istanbul đẹp vô cùng. Thế là em hỏi: “đẹp bằng London không?” Tôi đã mất một lúc để suy nghĩ về câu hỏi ấy, bởi Istanbul và London khác một trời một vực như hoa phong lan với hoa cúc vậy:…

Đàn ông ta và đàn ông tây

Lời nói đầu: Có thể là mào đầu dài dòng nhưng tôi cảm thấy cần thiết phải nhấn mạnh rằng: tôi viết bài này không phải với ý định chỉ trích đàn ông tây hay đàn ông ta (bao gồm cả đàn ông VN và đàn ông Châu Á nói chung). Tôi bày tỏ nhận…

“Tính cách người Anh” (1)

Tôi vừa nhận được một email của WordPress cho biết tần suất viết bài của tôi gần đây rất thấp. Có lẽ tôi đã mặc kệ bức thư đó, nếu không phải vì tôi đã ngủ thiếp đi vì quá mệt lúc tối, và giờ thì tỉnh dậy giữa đêm, tỉnh như sáo. Tôi luôn…

Những ngày đầu ở London

Sinh nhật lần thứ hai của tôi ở nước ngoài. Sống ở thành phố này, có đôi khi tôi cảm thấy như mình đang yêu. Dù rằng trên thực tế, tôi chẳng yêu ai cả. Chuyện cũ đã dần trôi vào dĩ vãng, còn những mối quen biết vẫn còn quá mới mẻ. Nhưng mà…

Em có cô đơn không?

Có người hỏi: “em ở một mình ở nước ngoài, liệu có thấy cô đơn không”, khiến mình có vài suy nghĩ.. Mình suýt nói là không. Dù sao, mình mới chỉ ở đây chưa đầy một tuần. Nếu phải thành thật với lòng, thì bây giờ mình dễ khóc vì nghĩ đến một năm…

Lãng quên

Với những điều tốt đẹp và tồi tệ xảy ra nối tiếp trong thời gian tương đối ngắn – gần một năm trở lại đây – tôi cảm thấy mình đã thu lại nhiều bài học. Bài học lớn nhất mà tôi học được có lẽ là bớt đổ lỗi và biết thông cảm hơn.…

Mùa hè ở nước Mỹ

Đã từng đến nước Mỹ, lại vừa trải qua hai tuần ở Châu Âu tuyệt đẹp cách đây không lâu, nên lần này tôi không còn thấy mảnh đất này “mỹ miều” như tôi đã từng thấy. Nếu như trước đây New York City trong tôi là “giấc mơ có thật”, thì bây giờ tôi…

50 điều khiến tôi hạnh phúc

Ý tưởng này tôi nghĩ đến khi đang nằm lười trong phòng riêng của mình, tâm trạng không vui vì một số công chuyện gần đây không diễn ra như ý muốn. Tôi tự hứa, bất cứ khi nào cảm thấy không hài lòng một điều gì đó, tôi sẽ đọc lại post này để nhắc nhở mình rằng…

Chuyện ở nước Mỹ

Đêm qua, mất ngủ, lật lại những notes mình từng viết, tôi tìm lại được những dòng ghi chép dưới đây. Chúng được viết vào ngày 29/9/2013, một tuần sau sinh nhật tuyệt vời mà tôi đã trải qua ở nước Mỹ. Thực lòng, đọc lại những dòng này, nỗi nhớ của tôi dành cho xứ cờ hoa lại…

Như không có ngày mai

Tiêu đề này đáng lẽ phải là “Sống như thể ngày mai ta sẽ chết.” Nhưng tôi chưa viết xong thì chợt nhớ lời cô bạn từng khuyên tôi hãy bớt nghĩ/nhắc đến chuyện chết chóc đi (ngay cả khi tôi nghĩ về cái chết trong mối tương quan với sự sống hơn là nhìn…