một mình trong thành phố

Tôi đã ở thành phố này nửa năm mà vẫn chưa hoàn toàn nắm bắt được nó. Đôi khi, tôi vẫn đi lạc như một kẻ du hành ngơ ngác, dẫu nơi này chẳng hề rộng lớn. Thậm chí tôi vẫn chưa đi phà sang bờ “bên kia”, nghĩa là những hòn đảo phía xa…

“Tôi bỏ quên tôi ở nước Anh” tái bản!

Vậy là chỉ sau 1.5 tháng xuất bản trên thị trường, những cuốn sách bản đầu tiên của “Tôi bỏ quên tôi ở nước Anh” đã sắp được tiêu thụ hết. Nhã Nam vừa thông báo với mình là sách sẽ sớm được tái bản lần thứ nhất. Đây là một tin rất vui với…

wandering shadow

có những khi tôi như chiếc bóng mờ lang thang trên phố, không cảm nhận được chính mình sometimes I’m like a thin shadow wandering in the streets, unable to feel its own being    

Có kẻ khổ dâm nào không thích bạo dâm?

Chúng ta luôn cho rằng, mình hiểu rõ chính mình nhất. Ví dụ, một phụ nữ cả đời chỉ ngủ với đàn ông cho rằng mình hoàn toàn là người dị tính, và mặc dù cô rất thích ngắm phụ nữ khỏa thân, cô vẫn khăng khăng cho rằng đó chỉ là một sở thích…

PHANTOM THREAD, hay nỗi lòng của nàng thơ

Lâu lắm mình mới được xem một bộ phim đẹp đến vậy. Đẹp ở sự tinh tế, lãng mạn, và mơ màng. Một bộ phim tình cảm giản dị, nhẹ nhõm, không nhiều “drama”, nhưng không bị “nông” chút nào mà vẫn trọn vẹn cảm xúc. Mình đội mưa, một mình đi xem bộ phim…

Trích đoạn sách “Tôi bỏ quên tôi ở nước Anh”

“Tôi luôn nghĩ về London như một thực thể sống. “Vibrant” (sống động, không ngừng rung chuyển) – người ta thường miêu tả nó như vậy. Thành phố đang hít thở. Thành phố náo nức reo vui. Thành phố đang khóc. Thành phố đang cười. Thành phố mê dụ tôi. Thành phố làm ngơ tôi. Thành…

Bóng đá và quan hệ quốc tế

Ai bảo bóng đá chỉ là giải trí? Nhìn vào sự kiện U23 Việt Nam vào chung kết AFC, mình thấy còn có một khía cạnh khác đáng lưu tâm. Đó là sự kiện này góp phần củng cố quan hệ Việt – Hàn, vì mối quan tâm của người Hàn Quốc đối với vai…

Call me by your name

Hãy gọi anh bằng tên em Mấy hôm nay thấy dân tình rần rần bàn tán về bộ phim tình trai này, mình cứ tưởng phim rất intense kiểu phiên bản nam của “Blue is the warmest colour.” Hóa ra phim nhẹ nhàng hơn mình tưởng, giống như phiên bản nam của “Carol” hơn: câu…

Wellington

Bạn bè hỏi mình, “Sống ở đó thế nào?” Thật khó nói.  Mình không thể nói là mình rất thích sống ở đây, cũng không thể nói là mình ghét nơi này. Để so sánh thì, sống ở đây tốt hơn sống ở Hà Nội gấp 30 lần (con người tốt hơn 20 lần, chất…

TRO TÀN SẮC ĐỎ

  “Để con chó một mình trong căn nhà trống mà đi rồi quên bẵng luôn cả mấy ngày trời, hành vi này thực tình đúng không bằng một con chó.” Lâu lắm mình mới đọc được một tác giả mới khiến mình phải thốt lên: “trời ơi, một bậc kỳ tài!” Với “Tro tàn…

Remarque

“Con người hình như có một khả năng đau khổ vô hạn mà cuộc đời không sao làm cho cùn đi được.” Có đôi khi, ta đọc những tiểu thuyết được viết cách đây 70-80 năm, hay thậm chí 2-3 thế kỷ trước mà vẫn thấy đồng cảm, thấy gần gũi như thể tác phẩm…

Café Society

Một bộ phim vừa buồn như một tiếng thở dài nhè nhẹ, vừa tươi vui như một làn gió mát. Thật bất ngờ là mình lại thích bộ phim này đến vậy. Không phải vì đây là một tác phẩm xuất sắc, chỉ là mình đã xem nó trong một hoàn cảnh đặc biệt. Thế…