Less than Zero – Bret Easton Ellis (trích)

tsteube_book_lessthanzero_MG_0674

Đã nhiều ngày liền thành phố không có mưa, Blair liên tiếp gọi điện cho tôi, nói rằng hai đứa nên gặp nhau và cùng đến câu lạc bộ bãi biển. Tôi thì quá ư mệt mỏi, phê thuốc hoặc kiệt sức để có thể thức dậy lúc ban trưa, dù chỉ để ra ngoài, ngồi dưới tán ô trong ánh nắng rát người ở câu lạc bộ bãi biển cùng Blair. Vì thế hai đứa quyết định đến Pajaro Dunes ở Monterey, nơi tiết trời mát mẻ, biển xanh lấp lánh, mà bố mẹ tôi lại có một căn nhà trên bãi biển. Chúng tôi lái xe của tôi đến, ngủ trong phòng ngủ của bố mẹ tôi, rồi lái xe ra phố mua đồ ăn, thuốc lá và nến. Trên phố chẳng có gì nhiều để làm; một rạp chiếu phim cũ cần sơn sửa, lũ chim hải âu, những bến tàu đổ nát, cánh ngư dân Mexico huýt sáo trêu Blair, một nhà thờ cổ mà Blair chụp ảnh nhưng không vào. Chúng tôi tìm thấy một vò champagne trong gara và uống hết cả vò trong tuần ấy. Thường thường, cứ gần trưa, sau khi thả bộ dọc bờ biển, chúng tôi lại khui một chai. Sáng sớm, chúng tôi làm tình trong phòng khách, hoặc trên sàn trong phòng ngủ của bố mẹ, chúng tôi đóng cửa chớp lại, thắp chỗ nến đã mua trên phố rồi ngắm bóng mình phản chiếu trên những bức tường màu trắng, chuyển động, xê dịch.

Căn nhà đã cũ, lớp sơn đã bạc màu, có sân nhỏ và sân tennis, nhưng chúng tôi không chơi. Thay vào đó, tôi cứ tha thẩn quanh nhà   lúc về đêm, nghe những đĩa hát cũ mình từng thích, ngồi trong sân uống nốt chỗ champagne còn lại. Tôi không ưa căn nhà này cho lắm, đôi khi, tối đến tôi còn phải ra ngoài hiên vì chịu không nổi bức tường trắng với mấy cái cửa chớp lật lưa thưa và cái sàn lát gạch đen trong bếp. Tôi cứ thế thả bộ dọc bãi biển trong đêm, thi thoảng ngồi xuống bãi cát ẩm ướt mà hút thuốc, trân trân ngó lên ngọn hải đăng, nhìn bóng Blair trong phòng khách, đang tán gẫu qua điện thoại cùng ai đó ở Palm Springs. Khi tôi về, cả hai đứa đều say, thế là cô đề xuất đi bơi, nhưng trời quá lạnh và tối, nên chúng tôi cứ thế ngồi trong bồn tắm nhỏ giữa sân mà làm tình.

Suốt cả ngày, tôi ngồi trong phòng khách, đọc San Francisco Chronicle, còn cô tản bộ dọc bờ biển, gom nhặt vỏ ốc, tới khi trời gần sáng. hai đứa bắt đầu lên giường, đến giữa trưa thì dậy, sau đó lại khui thêm chai nữa. Có bữa chúng tôi lấy chiếc mui trần lái đến một khu vắng vẻ trên bãi biển. Hai đứa xơi trứng cá muối, Blair cắt một ít hành, trứng với pho mát, chúng tôi mang theo hoa quả và bánh quế mà Blair rất thích, cùng một lô sáu chai Tab, vì Blair chỉ uống thứ đó với champagne, rồi chúng tôi hoặc chạy bộ trên bãi biển vắng tanh, hoặc thử vùng vẫy trên sóng dữ.

Thế nhưng, tôi nhanh chóng bị mất phương hướng và hiểu rằng mình đã nốc quá nhiều, cứ khi nào Blair nói gì đó, tôi lại thấy mình đang nhắm nghiền mắt lại, thở dài. Nước trở nên lạnh hơn, biển động dữ dội, cát thì ướt sũng, Blair ngồi lẻ loi dưới hiên nhà, ngắm cảnh biển, dõi theo những con thuyền trong sương chiều. Tôi xem cô chơi Solitaire qua kính cửa sổ trong phòng khách, vẳng bên tai tôi là tiếng những con thuyền rền rĩ, cót két, Blair tự rót thêm cho mình một ly champagne, và tất cả lại khiến lòng tôi bứt rứt.

Chẳng mấy chốc champagne cũng hết sạch, thế là tôi mở tủ rượu. Cả Blair lẫn tôi đều bắt nắng, và đến cuối tuần, chúng tôi chỉ còn biết xem ti vi, dẫu tín hiệu chẳng lấy gì làm tử tế, rồi thì nốc bourbon, Blair xếp những vỏ ốc thành vòng tròn trên sàn phòng khách. Đến một tối, khi Blair thì thầm trong lúc hai đứa ngồi đối diện nhau trong phòng khách, “Lẽ ra mình nên tới Palm Springs,” thì tôi biết đã đến lúc phải rời khỏi đây.

(Trích “Như không hề có”, Nhã Nam xuất bản, Minh Thi dịch)

Leave a Reply / Hoan nghênh bạn để lại phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s