Wellington

Bạn bè hỏi mình, “Sống ở đó thế nào?” Thật khó nói.  Mình không thể nói là mình rất thích sống ở đây, cũng không thể nói là mình ghét nơi này. Để so sánh thì, sống ở đây tốt hơn sống ở Hà Nội gấp 30 lần (con người tốt hơn 20 lần, chất…

TRO TÀN SẮC ĐỎ

  “Để con chó một mình trong căn nhà trống mà đi rồi quên bẵng luôn cả mấy ngày trời, hành vi này thực tình đúng không bằng một con chó.” Lâu lắm mình mới đọc được một tác giả mới khiến mình phải thốt lên: “trời ơi, một bậc kỳ tài!” Với “Tro tàn…

Remarque

“Con người hình như có một khả năng đau khổ vô hạn mà cuộc đời không sao làm cho cùn đi được.” Có đôi khi, ta đọc những tiểu thuyết được viết cách đây 70-80 năm, hay thậm chí 2-3 thế kỷ trước mà vẫn thấy đồng cảm, thấy gần gũi như thể tác phẩm…

Café Society

Một bộ phim vừa buồn như một tiếng thở dài nhè nhẹ, vừa tươi vui như một làn gió mát. Thật bất ngờ là mình lại thích bộ phim này đến vậy. Không phải vì đây là một tác phẩm xuất sắc, chỉ là mình đã xem nó trong một hoàn cảnh đặc biệt. Thế…

những khu vườn

Chiều thứ Sáu. Trong công viên Hama Rikyu. Công viên không quá ấn tượng. Không phải vì vườn cây không đẹp, mà chủ yếu là vì sự dày đặc của những tòa nhà cao tầng bao quanh bên ngoài, làm hỏng cả quang cảnh tĩnh mịch, thanh tao của vườn tược. Tuy thế, trong công…

Cô gái đến từ hôm qua

Phim hay và dễ thương. Có vài thiếu sót về mỹ thuật và sự lạm dụng âm nhạc để dẫn dắt câu chuyện, nhưng thú thực là mình không để tâm cho lắm (với cả nhạc hay thì cũng bớt câu nệ). Vì mình đã bị lôi cuốn theo những tình tiết dễ thương của…