Call me by your name

Hãy gọi anh bằng tên em Mấy hôm nay thấy dân tình rần rần bàn tán về bộ phim tình trai này, mình cứ tưởng phim rất intense kiểu phiên bản nam của “Blue is the warmest colour.” Hóa ra phim nhẹ nhàng hơn mình tưởng, giống như phiên bản nam của “Carol” hơn: câu…

Tư vấn du học/xin học bổng

Chào các bạn, Trong suốt nhiều năm nỗ lực để tìm đường đi học miễn phí ở nước ngoài, mình đã tích lũy được khá nhiều kinh nghiệm trong việc học nâng cao vốn tiếng Anh và xin học bổng du học. Nhờ đó mình đạt được một số thành tích đáng kể nhất định…

Wellington

Bạn bè hỏi mình, “Sống ở đó thế nào?” Thật khó nói.  Mình không thể nói là mình rất thích sống ở đây, cũng không thể nói là mình ghét nơi này. Để so sánh thì, sống ở đây tốt hơn sống ở Hà Nội gấp 30 lần (con người tốt hơn 20 lần, chất…

TRO TÀN SẮC ĐỎ

  “Để con chó một mình trong căn nhà trống mà đi rồi quên bẵng luôn cả mấy ngày trời, hành vi này thực tình đúng không bằng một con chó.” Lâu lắm mình mới đọc được một tác giả mới khiến mình phải thốt lên: “trời ơi, một bậc kỳ tài!” Với “Tro tàn…

Remarque

“Con người hình như có một khả năng đau khổ vô hạn mà cuộc đời không sao làm cho cùn đi được.” Có đôi khi, ta đọc những tiểu thuyết được viết cách đây 70-80 năm, hay thậm chí 2-3 thế kỷ trước mà vẫn thấy đồng cảm, thấy gần gũi như thể tác phẩm…

Café Society

Một bộ phim vừa buồn như một tiếng thở dài nhè nhẹ, vừa tươi vui như một làn gió mát. Thật bất ngờ là mình lại thích bộ phim này đến vậy. Không phải vì đây là một tác phẩm xuất sắc, chỉ là mình đã xem nó trong một hoàn cảnh đặc biệt. Thế…

những khu vườn

Chiều thứ Sáu. Trong công viên Hama Rikyu. Công viên không quá ấn tượng. Không phải vì vườn cây không đẹp, mà chủ yếu là vì sự dày đặc của những tòa nhà cao tầng bao quanh bên ngoài, làm hỏng cả quang cảnh tĩnh mịch, thanh tao của vườn tược. Tuy thế, trong công…

Cô gái đến từ hôm qua

Phim hay và dễ thương. Có vài thiếu sót về mỹ thuật và sự lạm dụng âm nhạc để dẫn dắt câu chuyện, nhưng thú thực là mình không để tâm cho lắm (với cả nhạc hay thì cũng bớt câu nệ). Vì mình đã bị lôi cuốn theo những tình tiết dễ thương của…

Tình yêu còn đó

“Tôi thường được hỏi, liệu việc tôi làm là do tình yêu hay do “cảm giác trách nhiệm”. Lúc đó tôi tự hỏi: khác nhau ở đâu? Tình yêu có giá trị gì khi không chịu nhận trách nhiệm?” Tự nhiên mò được cuốn sách này bị bỏ quên trong tủ sách bao năm trời,…

Đời nhẹ khôn kham

“Nếu như một người không yêu ngươi theo cách ngươi mong muốn, không có nghĩa là người ấy không yêu ngươi với tất cả những gì họ có.” Tự nhiên mình nghĩ đến câu này khi xem bộ phim “The Unbearable lightness of being” (đạo diễn Philip Kaufman). Tình yêu của đôi vợ chồng Tomas…

Nếu không diễn tròn vai, thì ta sống thế nào?

Một câu chuyện bao hàm nhiều câu chuyện trải dài từ quá khứ đến hiện tại, từ Hà Nội đến Sài Gòn, từ Sài Gòn đến Paris. Những con người được liên kết với nhau trong những mối quan hệ rời rạc, xa cách, những con người chôn chặt những bí mật và khao khát…

Yêu như chưa yêu lần nào

Dalida có lẽ là kiểu phụ nữ nghiện yêu. Nàng đi từ hết cuộc tình này sang cuộc tình khác, tình yêu nào cũng đắm đuối, cũng nồng nàn lãng mạn. Xem bộ phim này, mình thấy tình yêu thật độc hại và phản trắc. Chỉ là con người làm khổ nhau, và làm khổ…

Dáng hình thanh âm

Cứ ngỡ sẽ được xem một bộ phim tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng, lãng mạn, nào ngờ gặp phải một anime quá xá deep. Hóa ra đây là phim tâm lý. 🙂 Phim này ai từng trải qua chấn thương tâm lý sẽ thấy hay hơn. Nếu không thì sẽ giống như một số…

Về cái chết

Tiểu thuyết “Người xa lạ” của Albert Camus tác động nhiều đến mình. Không chỉ là vì tư tưởng của cả cuốn sách, mà còn vì câu nói của nhân vật “tôi”: “đằng nào cũng chết, thì chết bây giờ hay hai mươi năm nữa có khác gì?” Mỗi lần hay tin một ai đó…