Sự dai dẳng của ký ức

Một hôm tôi đứng, soi bóng mình dưới trăng khuya trên dòng sông tịch mịch… Giá gom được nỗi buồn như lá rụng Tôi sẽ đốt đi cho khói lên trời Giá kéo được thành tơ nỗi nhớ Tôi dệt thành áo mỏng tặng em thôi Giá mỗi bông hoa chuộc được một lỗi lầm…